Hôm nay, chúng ta cử hành ngày đầu tiên của Tam Nhật Vượt Qua. Vì thế, đây là ngày của Thập Giá chiến thắng, từ đó Đức Giêsu đã để lại cho chúng ta những gì tốt đẹp nhất của Người: Người ban Đức Maria như người Mẹ, ban sự tha thứ —kể cả tha thứ cho những kẻ hành hạ Người — và Người ban niềm tín thác trọn vẹn vào Thiên Chúa Cha.
Chúng ta đã nghe trong bài Thương Khó theo lời chứng của thánh Gioan, người đã hiện diện trên đồi Canvê cùng với Đức Maria, Mẹ của Chúa, và các phụ nữ thánh thiện. Đây là một trình thuật phong phú với nhiều biểu tượng, trong đó mỗi chi tiết nhỏ đều mang một ý nghĩa. Nhưng sự thinh lặng và nét đơn sơ của Giáo Hội hôm nay cũng giúp chúng ta sống trong bầu khí cầu nguyện, hết sức chú tâm đến hồng ân mà chúng ta cử hành.
Mời xem thêm: Hãy rửa chân cho nhau

Trước mầu nhiệm cao cả này, trước hết chúng ta được mời gọi để chiêm ngắm. Đức tin Kitô giáo không hệ tại ở việc tôn thờ một Thiên Chúa xa vời và trừu tượng mà ta không hiểu biết, nhưng là gắn bó với một Ngôi Vị: vừa là con người thật như chúng ta, vừa là Thiên Chúa thật. Đấng Vô Hình đã trở nên xác phàm như chúng ta, đã làm người cho đến chết, và chết trên thập giá. Nhưng đó là cái chết được chấp nhận để cứu chuộc tất cả mọi người, một cái chết cứu độ, một cái chết ban sự sống cho chúng ta. Những người đã có mặt và chứng kiến, đã truyền lại cho chúng ta các sự kiện, đồng thời cũng mặc khải ý nghĩa của cái chết ấy.
Mời xem thêm: Thánh Giá Chúa Giê-su
Trên hết, chúng ta cảm thấy lòng biết ơn và sự khâm phục. Chúng ta biết giá trị của tình yêu: “Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người hiến mạng sống mình vì bạn hữu” (Ga 15,13). Lời cầu nguyện Kitô giáo không chỉ là xin ơn, nhưng —trước hết— là chiêm ngắm với lòng tri ân.
Đối với chúng ta, Đức Giêsu là mẫu gương cần noi theo, nghĩa là tái hiện lại những tâm tình của Người. Chúng ta phải là những con người biết yêu thương đến mức trao ban chính mình và luôn phó thác cho Chúa Cha trong mọi hoàn cảnh.
Điều này trái ngược với bầu khí dửng dưng của xã hội hôm nay; vì thế, chứng tá của chúng ta phải can đảm hơn bao giờ hết, vì hồng ân này dành cho tất cả mọi người. Như Meliton thành Sardes đã nói: “Người đã đưa chúng ta từ cảnh nô lệ đến tự do, từ bóng tối đến ánh sáng, từ sự chết đến sự sống. Người chính là Lễ Vượt Qua của ơn cứu độ chúng ta.”
Cha Francesc CATARINEU Vilageliu – (Sabadell, Barcelona, Tây Ban Nha)