Hôm nay, cũng như trong những bộ phim bắt đầu bằng việc kể lại một biến cố trong quá khứ, phụng vụ nhắc nhớ một cử chỉ thuộc về Thứ Năm Tuần Thánh: Đức Giêsu rửa chân cho các môn đệ (x. Ga 13,12). Khi được đọc dưới ánh sáng của lễ Phục Sinh, cử chỉ này mang một giá trị bền vững. Xin nêu ra đơn giản ba ý.
Trước hết là tính trung tâm của con người. Trong xã hội chúng ta, dường như hành động là “thước đo” giá trị của một người. Vì thế, rất dễ đối xử với người khác như những phương tiện; chúng ta thường hay sử dụng người khác.
Tin Mừng hôm nay thúc đẩy chúng ta biến đổi lối suy nghĩ ấy thành một năng động phục vụ: người khác không bao giờ chỉ là một phương tiện thuần túy. Điều cần thiết là sống một linh đạo hiệp thông, trong đó người khác — theo lời của Giáo hoàng Gioan Phaolô II — trở thành “một ai đó đối với tôi”, một “hồng ân dành cho tôi”, mà tôi phải “dành chỗ cho”.
Chúng ta có biết quan tâm đến người khác không? Chúng ta có lắng nghe khi họ nói với mình không?
Bài đọc thêm: Người biệt phái là ai?
Trong một xã hội của hình ảnh và truyền thông, đây không chỉ là một sứ điệp để truyền đạt, nhưng là một nhiệm vụ phải thực hiện, phải sống mỗi ngày: “Anh em thật có phúc, nếu anh em thực hành điều đó” (Ga 13,17).
Có lẽ vì thế mà Thầy không chỉ dừng lại ở lời giải thích: Người khắc ghi cử chỉ phục vụ này vào ký ức các môn đệ, để Hội Thánh luôn tưởng niệm; một ký ức luôn được mời gọi trở thành hành động cụ thể: trong đời sống gia đình, trong đời sống mỗi người.
Và sau cùng là một lời cảnh báo: “Kẻ đã cùng con chia sẻ bánh lại giơ gót đạp con” (Ga 13,18). Trong Bí tích Thánh Thể, Đức Giêsu Phục Sinh trở nên người phục vụ chúng ta, Người rửa chân cho chúng ta.
Nhưng việc hiện diện bên ngoài thôi thì chưa đủ. Chúng ta phải học nơi Thánh Thể và kín múc sức mạnh từ đó, để thật sự “sau khi đã lãnh nhận hồng ân tình yêu, chúng ta chết cho tội lỗi và sống cho Thiên Chúa” (Thánh Fulgentius thành Ruspe).
Bài đọc thêm: Cái làm khổ tôi.

“Ai đón tiếp người Thầy sai đến là đón tiếp Thầy.
Và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy.”
Sau tình yêu đối với Chúa chúng ta, cha khuyên con hãy yêu mến Hội Thánh, Hiền Thê của Người. Hội Thánh như chim bồ câu ấp ủ và sinh ra những con cái của Tân Lang.
Hãy luôn tạ ơn Thiên Chúa vì con được là con của Hội Thánh, theo gương biết bao linh hồn đã đi trước chúng ta trên con đường hạnh phúc này.
Hãy có lòng cảm thông sâu xa đối với tất cả các mục tử, các nhà giảng thuyết và những người hướng dẫn thiêng liêng; họ hiện diện khắp nơi trên mặt đất. (…) Hãy cầu nguyện cho họ, để khi tự cứu mình, họ cũng sinh hoa trái và mang lại ơn cứu độ cho các linh hồn.
Hãy cầu nguyện cho những người gian dối cũng như những người sốt sắng; cầu nguyện cho Đức Thánh Cha, cho mọi nhu cầu thiêng liêng và vật chất của Hội Thánh, vì Hội Thánh là Mẹ của chúng ta.
“Cũng hãy dâng lời cầu nguyện cách riêng cho tất cả những ai đang cộng tác vào công trình cứu độ các linh hồn vì vinh quang Chúa Cha.”
__________________________________________
Thánh Padre Pio thành Pietrelcina (1887–1968)
Linh mục Dòng Capuchin
Thư 3,707; 2,70 (dịch: Une pensée, Médiaspaul 1991, tr. 30)
Cha David COMPTE Verdaguer (Manlleu, Barcelona, Tây Ban Nha)